Xung đột Iran tiêu thụ tên lửa nhanh hơn sản xuất
Cuộc đối đầu quân sự giữa Hoa Kỳ và Iran đã phơi bày một điểm yếu quan trọng trong chuỗi cung ứng quốc phòng phương Tây, khi lượng tiêu thụ tên lửa nhanh chóng vượt xa tốc độ sản xuất. Kể từ khi xung đột bắt đầu, Iran đã phóng hơn 500 tên lửa đạn đạo và 2.000 máy bay không người lái, buộc Hoa Kỳ và các đồng minh vùng Vịnh phải bắn hàng trăm tên lửa đánh chặn Patriot đắt tiền. Sự gia tăng sử dụng này ảnh hưởng trực tiếp đến Ukraine, quốc gia ước tính cần tối thiểu 60 tên lửa đánh chặn PAC-3 mỗi tháng để bảo vệ các thành phố và cơ sở hạ tầng của mình khỏi khoảng 80 tên lửa đạn đạo mà Nga sản xuất hàng tháng. Sự cạn kiệt kho dự trữ của các đồng minh hiện đã trở nên nghiêm trọng đến mức dù Ukraine đã khẩn cấp kêu gọi, các đối tác NATO chỉ có thể cam kết cung cấp năm tên lửa đánh chặn bổ sung.
Sản xuất của Lockheed sẽ không đáp ứng được nhu cầu cho đến năm 2030
Nền tảng công nghiệp quốc phòng đang gặp khó khăn trong việc đáp ứng nhu cầu tăng đột biến. Lockheed Martin, nhà sản xuất tên lửa đánh chặn PAC-3 của Patriot, chỉ sản xuất hơn 600 đơn vị cho toàn bộ sản lượng của Mỹ vào năm 2025. Mặc dù công ty đang nỗ lực mở rộng năng lực, nhưng họ không mong đợi đạt được tốc độ sản xuất 2.000 tên lửa đánh chặn hàng năm cho đến cuối năm 2030. Sự tăng trưởng chậm này được cho là do chuỗi cung ứng phức tạp và việc các công ty quốc phòng lịch sử miễn cưỡng đầu tư vào các dây chuyền sản xuất mới mà không có hợp đồng dài hạn với chính phủ. Ví dụ, Đức đã đặt hàng tám hệ thống Patriot mới từ Raytheon vào năm 2024 với chi phí khoảng 2 tỷ euro mỗi hệ thống nhưng vẫn chưa nhận được ngày giao hàng tạm thời, điều này nhấn mạnh cuộc khủng hoảng sản xuất sâu sắc.
Khủng hoảng kho dự trữ báo hiệu rủi ro địa chính trị rộng lớn hơn
Sự thiếu hụt tên lửa đánh chặn là một thất bại chiến lược có lợi cho Nga và cung cấp thông tin cho học thuyết quân sự của các đối thủ khác của Hoa Kỳ, bao gồm Trung Quốc và Iran. Các quốc gia này đang theo dõi chặt chẽ việc tiêu thụ đạn dược của phương Tây và điều chỉnh chiến lược của họ để áp đảo các hệ thống phòng thủ giới hạn, chi phí cao bằng máy bay không người lái và tên lửa sản xuất hàng loạt, rẻ hơn. Thực tế này đang buộc quân đội Hoa Kỳ phải thay đổi học thuyết, ưu tiên tấn công khả năng phóng của kẻ thù – 'bắn cung thủ thay vì mũi tên' – thay vì chỉ dựa vào kho dự trữ phòng thủ hữu hạn. Đối với các nhà đầu tư, cuộc khủng hoảng này báo hiệu một động lực dài hạn cho các nhà thầu quốc phòng như Lockheed Martin và Raytheon, nhưng nó cũng mang lại sự bất ổn và rủi ro đáng kể cho thị trường rộng lớn hơn bằng cách tiết lộ NATO dễ bị tổn thương như thế nào trước một cuộc xung đột kéo dài.