Xung đột ngày càng sâu sắc với Iran đang buộc Mỹ phải rút bớt một lượng đáng kể đạn dược chiến lược, làm dấy lên những câu hỏi về khả năng duy trì sự răn đe của Mỹ đối với Trung Quốc ở Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương. Việc tiêu thụ nhanh chóng các tên lửa đánh chặn cao cấp, với một số ước tính cho thấy việc sử dụng hệ thống THAAD đã chiếm gần 50% tổng kho dự trữ của Mỹ, đã gây ra lo ngại cho các đồng minh và trong nội bộ Lầu Năm Góc về việc phân bổ nguồn lực giữa hai chiến trường quan trọng.
"Nỗi sợ hãi về sự hung hăng cơ hội của Trung Quốc bắt nguồn từ cuộc chiến Iran là có thể hiểu được nhưng lại không chính xác," Michael Poznansky và Michael O’Hanlon thuộc Viện Brookings đã viết trên Wall Street Journal. Họ lập luận rằng việc ra quyết định của Bắc Kinh liên quan đến Đài Loan chịu ảnh hưởng nhiều hơn bởi các yếu tố dài hạn thay vì khả năng sẵn sàng ngắn hạn của Mỹ, và việc Mỹ chứng tỏ sự sẵn lòng sử dụng vũ lực có thể khiến Trung Quốc phải cân nhắc.
Nhịp độ hoạt động diễn ra rất căng thẳng. Hơn 200 tên lửa đánh chặn Hệ thống phòng thủ tầm cao giai đoạn cuối (THAAD) được báo cáo là đã được bắn, cùng với một số lượng đáng kể tên lửa SM-3 và SM-6 từ các tàu hải quân. Nhóm tác chiến tàu sân bay USS Abraham Lincoln cũng đã được chuyển hướng từ Biển Đông đến Trung Đông, một động thái không thể bỏ qua đối với các nhà quan sát ở Châu Á. Các hệ thống phòng thủ tên lửa này tạo thành cốt lõi của kiến trúc an ninh Mỹ cho các đồng minh như Hàn Quốc và Nhật Bản.
Điểm then chốt là học thuyết lâu đời của Mỹ về khả năng chiến đấu và giành chiến thắng trên nhiều mặt trận. Cuộc xung đột hiện tại đang tiêu thụ dự trữ chiến lược với tốc độ nhanh hơn nhiều so với khả năng bổ sung, buộc Mỹ phải đánh đổi khó khăn giữa việc kiềm chế Iran hôm nay và răn đe Trung Quốc ngày mai. Sự cạn kiệt này đã gây ra sự bất an ở Seoul và Tokyo, những nơi dựa vào chiếc ô phòng thủ của Mỹ để đối phó với các mối đe dọa từ Triều Tiên và Trung Quốc.
Một học thuyết chịu áp lực
Cuộc tranh luận tập trung vào hai quan điểm trái ngược nhau về tính toán chiến lược của Trung Quốc. Quan điểm thứ nhất, được trình bày bởi các nhà phân tích như Poznansky và O'Hanlon, cho rằng Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đang chơi một trò chơi dài hạn. Theo quan điểm này, quyết định xâm lược Đài Loan sẽ phụ thuộc vào các yếu tố như sức mạnh kinh tế và quân sự tương đối của Trung Quốc, bầu không khí chính trị ở Đài Loan và khả năng sẵn sàng của Quân giải phóng nhân dân Trung Quốc — chứ không phải một cửa sổ cơ hội tạm thời do một cuộc chiến của Mỹ ở nơi khác tạo ra.
Quan điểm ngược lại thực tế hơn, tập trung vào kho dự trữ và hậu cần. Quan điểm này lập luận rằng mặc dù Trung Quốc có thể thích chờ đợi, nhưng sự cạn kiệt rõ rệt của các loại đạn dược cao cấp của Mỹ tạo ra một kịch bản "dùng hay mất" cho khả năng răn đe của Mỹ. Với các dây chuyền sản xuất tên lửa tinh vi không thể theo kịp tốc độ tiêu thụ thời chiến, mỗi tên lửa đánh chặn được sử dụng ở Trung Đông là một tên lửa ít đi cho một cuộc xung đột tiềm tàng tại Đài Loan. Thực tế này được báo cáo là đã làm lung lay các quan chức ở Hàn Quốc và Nhật Bản, những người hiện đang đặt câu hỏi về tính bền vững của các cam kết an ninh của Mỹ.
Hormuz tạo thêm áp lực kinh tế
Góp phần làm tăng thêm căng thẳng quân sự là tình hình kinh tế đầy biến động tập trung tại eo biển Hormuz, điểm nghẽn hàng hải mà qua đó khoảng 20% nguồn cung dầu và LNG của thế giới đi qua. Những lời lẽ của Iran về khả năng hạn chế quá cảnh hoặc thu phí đã thêm một mức phí rủi ro đáng kể vào thị trường năng lượng toàn cầu. Ngoại trưởng Marco Rubio đã đưa ra lời cảnh báo gay gắt rằng bất kỳ động thái nào như vậy sẽ làm cho một giải pháp ngoại giao trở nên "không thể thực hiện được", với việc Washington đang cân nhắc hành động tại Hội đồng Bảo an LHQ.
Đối với Tổng thống Trump, các rủi ro kinh tế là một trách nhiệm chính trị lớn, đặc biệt là khi cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ đang đến gần. Chính quyền nhận thức rõ rằng giá xăng tăng cao, do sự bất ổn ở Vịnh Ba Tư thúc đẩy, có thể gây hại cho vị thế của họ đối với cử hỷ nhiều hơn bất kỳ thành công chính sách đối ngoại nào có thể củng cố nó. Áp lực kinh tế này giúp giải thích sự dao động của chính quyền giữa các lời đe dọa leo thang và những lời kêu gọi nhanh chóng chấm dứt xung đột.
Bài viết này chỉ nhằm mục đích cung cấp thông tin và không cấu thành lời khuyên đầu tư.