Một bài bình luận trên tờ Wall Street Journal ngày 13 tháng 4 năm 2026 gợi lại cuộc tranh luận về những phát ngôn đối đầu của cựu Tổng thống Trump với Iran, đặt câu hỏi về tính hiệu quả và di sản của chúng trong chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ.
Phần ý kiến gần đây của tờ Wall Street Journal đã đưa ra một cuộc trao đổi gay gắt giữa hai độc giả, Glenn Ackerman và George Kovac, về tính hiệu quả của ngôn từ hung hăng của cựu Tổng thống Donald Trump đối với Iran. Các bức thư, được công bố vào ngày 13 tháng 4 năm 2026, phản hồi một chuyên mục của Peggy Noonan và làm nổi bật một cuộc tranh luận lâu đời trong chính sách đối ngoại của Mỹ: liệu ngôn từ hiếu chiến là dấu hiệu của sức mạnh hay là tiền đề của thảm họa. Cuộc thảo luận này tái hiện gần 47 năm sau khi bắt đầu cuộc khủng hoảng con tin Iran, sự kiện đã đặt nền móng cho nhiều thập kỷ thù địch.
Glenn Ackerman ở Fairfax, Va., đã bảo vệ cách tiếp cận của ông Trump, lập luận rằng tuyên bố "Cái chết cho Iran!" của cựu tổng thống là một phản hồi cần thiết đối với những khẩu hiệu lâu đời của chế độ Iran như "Cái chết cho Mỹ!" và "Cái chết cho Israel!". "Đó là một thông điệp mà chế độ hiểu được, và họ đã đi đến bàn đàm phán," Ackerman nói. Ông gợi ý rằng việc sử dụng ngôn ngữ mà đối phương hiểu được là rất quan trọng trong các cuộc đàm phán mang tính rủi ro cao, ngay cả khi nó khiến một số người ủng hộ cảm thấy không thoải mái.
Ngược lại, George Kovac ở Miami ủng hộ đánh giá của Noonan rằng ngôn từ như vậy là một "triệu chứng của sự yếu kém có thể dẫn 'thẳng tới thảm họa'." Kovac đã viện dẫn lời của Herman Melville để mô tả cách tiếp cận này: "Một người nghĩ rằng bằng cách thốt ra những lời lẽ cứng rắn, anh ta hiểu được những điều khó khăn." Quan điểm này cho rằng ngôn từ gây kích động có thể là một sự thay thế, thay vì là một thành phần, của một chiến lược chính sách đối ngoại nhất quán.
Cuộc tranh luận chạm đến một vấn đề cốt lõi đối với các thị trường: tính dễ dự đoán của chính sách đối ngoại Hoa Kỳ. Trong khi thư của Ackerman ngụ ý rằng tài hùng biện của Trump đã tạo ra một lập trường đàm phán rõ ràng, mặc dù hung hăng, thì thư của Kovac lại gợi ý rằng nó đưa vào một mức độ bất ổn có thể làm chao đảo các thị trường toàn cầu. Rủi ro địa chính trị, thường được phản ánh vào giá các tài sản như dầu mỏ và vàng, có thể tăng cao trong các giai đoạn phát tín hiệu ngoại giao không chắc chắn, một mối lo ngại vẫn còn phù hợp trong bất kỳ chính quyền nào.
Bóng đen thù địch 47 năm
Bối cảnh cho cuộc tranh luận này là 47 năm thù địch giữa Hoa Kỳ và Iran, bắt đầu từ Cách mạng Hồi giáo năm 1979 và cuộc khủng hoảng con tin sau đó. Việc Ackerman nhắc đến khẩu hiệu "Cái chết cho Mỹ!" chỉ ra một yếu tố nền tảng trong hệ tư tưởng của chế độ Iran, vốn là sự hiện diện không đổi trong quan hệ song phương. Do đó, những phát ngôn của Trump có thể được coi là một phản ứng trực tiếp, dù không theo quy ước, đối với sự đối kháng bằng lời nói lâu đời này.
Ngôn từ như một rủi ro thị trường
Đối với các nhà đầu tư, phong cách giao tiếp của tổng thống về chính sách đối ngoại không chỉ là vấn đề ngữ nghĩa; nó là một biến số trong đánh giá rủi ro. Một cách tiếp cận ngoại giao, truyền thống hơn thường được coi là dễ dự đoán hơn, cho phép các thị trường định giá rủi ro địa chính trị với sự chắc chắn cao hơn. Ngược lại, một phong cách hiếu chiến và khó đoán hơn, như được mô tả bởi Kovac, có thể dẫn đến sự biến động gia tăng. Mặc dù bài báo không trích dẫn các phản ứng thị trường cụ thể, nhưng ký ức về việc giá dầu tăng vọt và các đợt tăng giá tài sản trú ẩn an toàn trong thời kỳ căng thẳng Mỹ-Iran dâng cao đóng vai trò như một lời nhắc nhở lịch sử về các rủi ro liên quan.
Bài viết này chỉ mang tính chất thông tin và không cấu thành lời khuyên đầu tư.