Một chỉ số mới do nhà kinh tế John Doe của MacroSolve tạo ra cho thấy nền kinh tế Mỹ phải đối mặt với xác suất 65% bước vào giai đoạn lạm phát đình trệ, thách thức lập trường chính sách hiện tại của Cục Dự trữ Liên bang (Fed). Chỉ số Lạm phát đình trệ, kết hợp tỷ lệ lạm phát tiêu đề với tỷ lệ thất nghiệp, cung cấp một thước đo định lượng cho một thuật ngữ vốn thiếu định nghĩa chính thức. Tin tức này đã đẩy lợi suất trái phiếu kho bạc 10 năm tăng 8 điểm cơ bản lên 4,65%.
John Doe, Kinh tế trưởng tại MacroSolve, cho biết trong một ghi chú: "Trong một thời gian quá dài, 'lạm phát đình trệ' là một nỗi sợ hãi mơ hồ hơn là một rủi ro có thể đo lường được. Bằng cách xác định một ngưỡng rõ ràng—khi tổng của lạm phát và thất nghiệp lớn hơn 10% trong hai quý—chúng ta có thể đánh giá xác suất và mức độ nghiêm trọng của mối đe dọa."
Chỉ số của Doe hiện ở mức 11,2, được tính từ tỷ lệ lạm phát tiêu đề 7,5% và tỷ lệ thất nghiệp 3,7%. Đây là quý thứ hai liên tiếp chỉ số này duy trì trên ngưỡng 10%, một tình trạng chưa từng thấy kể từ những năm 1970. S&P 500 giảm 1,2% sau tin tức này, trong khi Chỉ số Đô la Mỹ (DXY) tăng 0,5%.
Rủi ro chính là Fed, vốn tập trung vào lạm phát hoặc thất nghiệp, có thể không thể chống lại cả hai cùng một lúc. Định giá thị trường hiện tại ngụ ý cắt giảm lãi suất 50 điểm cơ bản vào cuối năm, một động thái có thể thúc đẩy lạm phát ngay cả khi tăng trưởng đình trệ. Cuộc họp FOMC tiếp theo vào ngày 20 tháng 5 sẽ rất quan trọng đối với bất kỳ thay đổi nào trong hướng dẫn định hướng của ngân hàng trung ương.
Cuộc tranh luận về lạm phát đình trệ
Khái niệm lạm phát đình trệ (stagflation), một từ ghép của "stagnation" (đình trệ) và "inflation" (lạm phát), đã trở nên nổi bật vào những năm 1970 khi nền kinh tế Hoa Kỳ trải qua lạm phát cao và thất nghiệp cao đồng thời, một hiện tượng mâu thuẫn với lý thuyết Đường cong Phillips đang thống trị lúc bấy giờ. Mặc dù không có định nghĩa thống nhất chung, nó thường được đặc trưng bởi tăng trưởng kinh tế chậm, thất nghiệp cao và giá cả tăng cao.
Nỗ lực định lượng rủi ro của Doe diễn ra vào thời điểm các nhà kinh tế đang tranh luận ngày càng nhiều. Trong khi một số người, như người đoạt giải Nobel Paul Krugman, lập luận rằng môi trường kinh tế hiện tại không thể so sánh với những năm 1970, những người khác, bao gồm cựu Bộ trưởng Tài chính Lawrence Summers, đã cảnh báo về những rủi ro đang gia tăng. Cuộc tranh luận tập trung vào các động lực của lạm phát hiện tại và khả năng xảy ra vòng xoáy tiền lương - giá cả.
Tác động thị trường
Chỉ số MacroSolve cho thấy thị trường cổ phiếu có thể đang quá tự mãn. Một giai đoạn lạm phát đình trệ kéo dài có thể dẫn đến biên lợi nhuận doanh nghiệp thấp hơn và tỷ lệ chiết khấu cao hơn, gây áp lực giảm lên định giá cổ phiếu. Trong môi trường như vậy, các tài sản thực như hàng hóa và chứng khoán bảo vệ khỏi lạm phát trong lịch sử thường có hiệu suất vượt trội. Chỉ số Biến động CBOE (VIX) đã tăng lên 21,3, mức cao nhất trong ba tháng, phản ánh sự không chắc chắn gia tăng.
Bài viết này chỉ nhằm mục đích cung cấp thông tin và không cấu thành lời khuyên đầu tư.