Sự hội tụ của nợ chính phủ tăng vọt, việc mở rộng tiền tệ trở lại và lạm phát dai dẳng đang tạo ra áp lực mang tính hệ thống lên sức mua của đồng đô la Mỹ.
Quay lại
Sự hội tụ của nợ chính phủ tăng vọt, việc mở rộng tiền tệ trở lại và lạm phát dai dẳng đang tạo ra áp lực mang tính hệ thống lên sức mua của đồng đô la Mỹ.

Cục Dự trữ Liên bang đang mở rộng bảng cân đối kế toán một lần nữa khi nợ liên bang Hoa Kỳ vượt quá 39 nghìn tỷ đô la, một sự kết hợp cho thấy sự xói mòn có hệ thống và lâu dài đối với sức mua của đồng đô la. Theo một phân tích từ WallStreetCN: "Từ thâm hụt tài khóa đến cung tiền, từ lợi suất trái phiếu Kho bạc đến giá vàng, tám chỉ số cốt lõi đều chỉ về cùng một hướng: nhiều nợ hơn, in nhiều tiền hơn và sức mua của đồng đô la tiếp tục bị xói mòn. Xu hướng này đặt ra thách thức lâu dài cho các nhà đầu tư nắm giữ tài sản định giá bằng đô la." Động lực này đã đẩy giá vàng lên mức cao kỷ lục, được coi là phản ánh trực tiếp của thị trường về sự suy giảm niềm tin vào hệ thống tiền tệ pháp định. Đồng thời, lợi suất trái phiếu Kho bạc tăng cho thấy áp lực lên khả năng tài chính của chính phủ Hoa Kỳ, tạo ra một vòng lặp phản hồi của chi phí lãi vay cao hơn và phát hành nợ nhiều hơn. Sự hội tụ của tình trạng mất bền vững tài khóa và việc nới lỏng tiền tệ trở lại đặt ra thách thức đáng kể đối với vị thế toàn cầu của đồng đô la. Sự xói mòn sức mua của nó có thể thúc đẩy quá trình chuyển dịch sang các tài sản cứng và buộc các nhà đầu tư toàn cầu, những người dựa vào đồng đô la như một đồng tiền dự trữ chính của thế giới, phải đánh giá lại rủi ro một cách rộng rãi. ## Khủng hoảng tài khóa sâu sắc Quỹ đạo tài khóa của chính phủ Hoa Kỳ đang xấu đi với tốc độ ngày càng nhanh. Nợ liên bang hiện vượt quá 39 nghìn tỷ đô la, tương đương hơn 124% GDP. Con số này thậm chí còn đáng kinh ngạc hơn khi xét đến việc chi tiêu chính phủ chiếm ít nhất 37% GDP, cho thấy gánh nặng nợ đối với nền kinh tế sản xuất cao hơn nhiều so với các con số tiêu đề. Các khoản thanh toán lãi vay hàng năm cho khoản nợ này đã vượt qua ngưỡng 1,2 nghìn tỷ đô la, chiếm hơn 23% doanh thu thuế liên bang. Trong vòng vài tháng tới, chi phí lãi vay dự kiến sẽ vượt qua An sinh xã hội, trở thành mục chi lớn nhất trong ngân sách liên bang. Điều này tạo ra một vòng xoáy tiêu cực khi chi phí lãi vay tăng buộc Bộ Tài chính phải phát hành thêm nợ, từ đó lại đẩy chi phí lãi vay lên cao hơn nữa. Ngay cả dưới các giả định lạc quan là không có suy thoái hay chiến tranh trong thập kỷ tới, chính phủ dự báo sẽ tăng thêm 22 nghìn tỷ đô la thâm hụt, tất cả đều phải được tài trợ bằng nợ mới. ## Chính sách của Cục Dự trữ Liên bang gây lo ngại Cục Dự trữ Liên bang đã quay trở lại chính sách mở rộng, chấm dứt chương trình thắt chặt định lượng ngay cả khi lạm phát vẫn ở mức trên mục tiêu. Bảng cân đối kế toán của ngân hàng trung ương, vốn đã tăng từ khoảng 4 nghìn tỷ đô la lên gần 9 nghìn tỷ đô la trong thời kỳ đại dịch, được thiết lập để tăng trưởng trở lại. Trong khi Fed coi đây là "quản lý dự trữ" thay vì nới lỏng định lượng, những người chỉ trích lập luận rằng việc tạo ra tiền mới để mua nợ chính phủ về mặt chức năng cũng giống như in tiền. Điều này tuân theo một mô hình lịch sử khi mọi nỗ lực thu hẹp bảng cân đối kế toán đều bị hủy bỏ khi căng thẳng tài chính xuất hiện, dẫn đến một nền tảng mở rộng mới cao hơn. Chính sách này đang diễn ra sau một giai đoạn mở rộng tiền tệ ồ ạt, nơi gần 40% toàn bộ nguồn cung đô la Mỹ được tạo ra trong một thời gian ngắn trong đại dịch, trực tiếp dẫn đến mức lạm phát cao nhất trong 40 năm vào năm 2022. ## Thị trường báo hiệu sự mất niềm tin Chỉ số giá tiêu dùng (CPI) chính thức bị nhiều nhà phân tích coi là một thống kê bị thao túng chính trị, làm thấp đi mức lạm phát thực tế. Rổ hàng hóa do chính phủ quyết định và không phản ánh được mô hình chi tiêu thực tế của các cá nhân, khiến nó trở thành thước đo kém hiệu quả đối với sự gia tăng chi phí trong thế giới thực. Trong môi trường này, đợt tăng giá vàng lên mức kỷ lục đóng vai trò như một tín hiệu thị trường mạnh mẽ. Không giống như các loại tiền pháp định, nguồn cung vàng không thể mở rộng một cách tùy tiện, chỉ tăng từ một đến hai phần trăm mỗi năm. Giá trị của nó không phụ thuộc vào tín nhiệm của bất kỳ chính phủ nào, khiến nó trở thành một kho lưu trữ giá trị trung lập. Việc giá vàng tăng so với đồng đô la là một dấu hiệu rõ ràng cho thấy thị trường đang tìm kiếm một công cụ phòng ngừa rủi ro chống lại sự mất giá liên tục của đồng tiền dự trữ chính của thế giới. Bài viết này chỉ dành cho mục đích thông tin và không cấu thành lời khuyên đầu tư.