Một phân tích có tầm ảnh hưởng lập luận rằng lý do khiến cổ phiếu thực phẩm bốc hơi hàng tỷ đô la vốn hóa thị trường nằm ở việc diễn giải sai dữ liệu từ một nhóm nhỏ những người giàu có sớm sử dụng thuốc GLP-1.
Quay lại
Một phân tích có tầm ảnh hưởng lập luận rằng lý do khiến cổ phiếu thực phẩm bốc hơi hàng tỷ đô la vốn hóa thị trường nằm ở việc diễn giải sai dữ liệu từ một nhóm nhỏ những người giàu có sớm sử dụng thuốc GLP-1.

(P1) Các cổ phiếu thực phẩm đóng gói, bao gồm những gã khổng lồ như General Mills và Conagra, đã chứng kiến định giá giảm hơn 50% so với mức đỉnh gần đây do Wall Street đặt cược rằng các loại thuốc giảm cân GLP-1 sẽ thay đổi vĩnh viễn chi tiêu của người tiêu dùng. Tuy nhiên, một phân tích chi tiết được công bố ngày 6 tháng 4 năm 2026, cho thấy phản ứng thị trường này dựa trên việc hiểu sai căn bản dữ liệu người tiêu dùng.
(P2) Roland Fryer, giáo sư kinh tế tại Harvard và là tác giả của phân tích, đã viết trên tờ Wall Street Journal: "Việc nhảy vọt từ các thử nghiệm lâm sàng sang khẳng định rằng những loại thuốc này đang biến đổi cách người Mỹ mua sắm và ăn uống dựa trên bằng chứng quá mỏng đến mức bất kỳ sinh viên kinh tế năm nhất nào cũng nên hoài nghi". Fryer lập luận rằng những thay đổi hành vi được quan sát thấy phản ánh thói quen của những người giàu có, có động lực về sức khỏe sớm sử dụng thuốc, chứ không phải là hiệu quả của chính các loại thuốc đó.
(P3) Sự lo lắng của thị trường đã được thúc đẩy bởi các báo cáo như phân tích năm 2024 của KPMG ước tính người dùng GLP-1 tiêu thụ ít hơn 21% calo và một nghiên cứu của Đại học Cornell cho thấy người dùng đã cắt giảm 5,3% chi tiêu cho hàng tạp hóa. Những điểm dữ liệu này đã góp phần vào một đợt bán tháo, trong đó năm công ty thực phẩm đóng gói thuần túy lớn nhất đã giảm khoảng 18% trong khi S&P 500 tăng 24% trong cùng giai đoạn.
(P4) Vấn đề cốt lõi là sự chuyển dịch trị giá hàng tỷ đô la của ngành thực phẩm sang các sản phẩm "thân thiện với GLP-1". Trọng tâm của cuộc tranh luận là liệu tác dụng dược lý của thuốc—ức chế sự thèm ăn—có đi kèm với sự chuyển dịch rộng rãi sang ăn uống lành mạnh hơn khi việc sử dụng thuốc trở nên phổ biến hay không. Câu trả lời sẽ trở nên rõ ràng hơn khi phạm vi bao phủ của Medicare và Medicaid mở rộng, kiểm chứng liệu "tín hiệu ăn uống lành mạnh có phải là kết quả của sự tự lựa chọn ngay từ đầu hay không."
Câu chuyện hiện tại đang đánh đồng người dùng với sản phẩm. Khi Lululemon mới xuất hiện, khách hàng của họ vốn đã là những người yêu thích vận động và có ý thức về sức khỏe. Một cuộc khảo sát so sánh họ với những người không mua hàng sẽ cho thấy những khác biệt đáng kể trong chế độ ăn uống và tập thể dục, nhưng sẽ là sai lầm nếu kết luận rằng quần tập yoga gây ra hành vi đó. Tương tự, người dùng GLP-1 hiện tại nghiêng hẳn về các hộ gia đình khá giả, với những người kiếm được trên 100.000 đô la mỗi năm có khả năng sử dụng thuốc cao gấp đôi. Hành vi "mua cải xoăn, bỏ qua lối đi bán đồ ăn nhẹ" của họ có thể phản ánh những xu hướng đã có từ trước.
Khi các loại thuốc này trở nên dễ tiếp cận hơn với đại đa số dân cư, xu hướng tự lựa chọn này dự kiến sẽ giảm bớt. Nếu những người sử dụng Ozempic sau này chỉ đơn giản là ăn nửa chiếc Big Mac thay vì chuyển sang ăn salad, điều đó sẽ xác nhận rằng xu hướng ăn uống lành mạnh được quan sát thấy là đặc điểm của nhóm người dùng ban đầu, chứ không phải là tác dụng phổ quát của thuốc.
Thuốc GLP-1 rõ ràng có hiệu quả trong việc ức chế sự thèm ăn và giảm "tiếng ồn thực phẩm"—những cơn thèm ăn thực phẩm có hàm lượng calo cao. Các thử nghiệm lâm sàng đối với semaglutide (Ozempic) và tirzepatide (Zepbound) cho thấy mức giảm trọng lượng cơ thể trung bình lần lượt là 14,9% và lên tới 20,9%. Tuy nhiên, không có thử nghiệm mang tính bước ngoặt nào đo lường sự thay đổi trong thành phần chế độ ăn uống hoặc lựa chọn thực phẩm trong môi trường thực tế.
Sự phân biệt quan trọng là giữa "mua ít đi" và "mua khác đi". Việc giảm tổng lượng calo là một thực tế dược lý đã định giá lại cổ phiếu thực phẩm một cách hợp lý. Nhưng việc đầu tư lớn của ngành vào các dòng sản phẩm lành mạnh hơn là một canh bạc về sự thay đổi hành vi vẫn chưa được chứng minh trong dân số nói chung.
Sự không chắc chắn còn phức tạp hơn bởi tỷ lệ ngừng thuốc cao. Dữ liệu thực tế cho thấy khoảng một nửa số bệnh nhân được kê đơn thuốc GLP-1 để giảm cân sẽ ngừng dùng thuốc trong vòng 12 tháng. Điều này thách thức luận điểm dài hạn về việc tiết kiệm chi phí y tế và tăng năng suất bền vững, vốn được xây dựng trên cơ sở sử dụng liên tục trong nhiều thập kỷ.
Một nghiên cứu năm 2026 trên tạp chí BMJ Medicine đã nhấn mạnh rằng việc ngưng thuốc có thể làm tăng nguy cơ đau tim, đột quỵ và tử vong. Một thế giới nơi người dùng sử dụng thuốc theo chu kỳ có thể khiến lợi ích sức khỏe chỉ là gián đoạn trong khi chi phí lại phát sinh liên tục, có khả năng khiến lợi ích lâu dài chỉ bằng một phần nhỏ so với các mô hình lạc quan dự báo. Đối với ngành thực phẩm, điều đó có nghĩa là người tiêu dùng GLP-1 "mới" có thể không phải là một phân khúc thị trường ổn định, lâu dài.
Bài viết này chỉ nhằm mục đích cung cấp thông tin và không cấu thành lời khuyên đầu tư.